-‘๑’- [N]hật [K]ý Online -‘๑’-

Bạn đang truy cập vào Website http://nhatky.forum0.net . Chúc các bạn một ngày vui vẻ và may mắn .
Đối với người yếu đuối, tình yêu là một trò chơi buồn bã. Đối với người mạnh mẽ, nó là một thứ rượu mạnh - P.GERALDY
Chỉ có tình yêu mãnh liệt mới có thể xua tan những hiểu lầm vụn vặt nảy sinh trong cuộc sống chung - J.Dryden
Yêu nghĩa là không bao giờ phải nói rất tiếc - Erich Segal
Tình yêu chân thật không phân biệt giai cấp tuổi tác, địa vị danh vọng... Nó sang bằng tất cả. Nó là vị thần của tình cảm - Lope De Vegas
Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ ... Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ - LERMONTOV
Tâm hồn người phụ nữ bí ẩn và quyến rũ như bóng đêm. Bởi ở đó có những ngôi sao toả sáng lấp lánh - R Tagore
Yêu là tin vào những điều không thể có - Elizabeth Barbett Browning
êu là tin vào những điều không thể có - Elizabeth Barbett Browning
Yêu mọi người, tin vài người, đừng xúc phạm tới ai hết - Shakespear
Thành công dẫn đến thành công (Success brings success) - Danh ngôn
Yêu nhau không phải là nhìn nhau, nhưng là cùng nhau nhìn về một hướng - Saint Exupery
Hôn nhân có thể là cái hồ sóng gió, nhưng cảnh độc thân luôn luôn là cái hố bùn lầy - T.L.Peacook
Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng ! (On the way to success, there is no trace of lazy men) - Danh ngôn
Tình yêu trông từ xa giống như giọt mật nhưng khi đến gần thì lại là một giọt nước mắt long lanh - Lope De Vegas
Nếu không có ước vọng, yêu đương chỉ là sự yếu đuối của tâm hồn - William Congreve
Yêu là chết ở trong lòng một ít - Xuân Diệu
Con người không có tình yêu chẳng khác nào trái đất không có mặt trời - Victor Hugo
Bạn hãy tin cậy mọi người, họ sẽ trung thành với bạn. Bạn cao thượng với họ, họ sẽ biểu lộ sự cao thượng với bạn - R.Emerson
Thắng không kiêu, Bại không nản. (Never takes pride in winning, Never discourage in losing...) - Danh ngôn

Liệt kê những bài viết mới nhất

Bài viết mớiNgười viếtVào lúc
Bói tính cách với bài Tây Mon Nov 07, 2011 12:18 am
Cô bé Lọ Lem và những bài học ... Sat Oct 29, 2011 11:52 pm
Kiểm tra khả năng nghe tiếng anh của bạn Mon Oct 26, 2009 8:59 am
Thi thử tiếng Anh trực tuyến (Online) miễn phí Mon Oct 26, 2009 8:53 am
HTPC…. Vui Chơi Thoả Thích Với HTPC Sat Sep 26, 2009 9:54 pm
Tải hơn 1000 bài test tiếng Anh Thu Sep 17, 2009 8:53 am
Luyện nói tiếng Anh Online Thu Sep 17, 2009 8:40 am
HCM – Học Kế Toán Trưởng Học Phí Rẻ Nhất TPHCM Wed Sep 16, 2009 7:18 am
Toàn Quốc – Mĩ Phẩm M.A.C Liên Hệ 093.8470074 Fri Sep 11, 2009 8:36 am
ĐN - Mua Máy Tính Siêu Tiết Kiệm…!!! Tue Sep 08, 2009 2:03 pm


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Topic Icon Bằng tuổi !!! on Fri Mar 20, 2009 11:00 pm

MsChip


Quản Trị Viên
 Quản Trị Viên
Khi người ta bằng tuổi tôi, người ta có thể. Khi tôi bằng tuổi người ta, tôi không thể.

Khi tôi 18...

Bằng tuổi tôi, người ta đã là người lớn. Là người lớn, có nghĩa là người ta được quyền quyết định (vâng, quyền này "to" lắm nhé, có khi còn "oách" hơn quyền bầu cử nữa chứ). Họ được quyết định những gì? - Được over night, được thích thì học không thích thì đi chơi, thậm chí nghỉ luôn tìm việc kiếm tiền xài. Được quyền tự do yêu đương nay em này mai em khác, thậm chí đi "tàu bay" nhà nghỉ qua đêm mà chẳng kẻ nào dám lên tiếng (vì trên 18 rồi mà, đủ tuổi "đối phó" với Luật rồi, sợ đếch gì). Mà thích em nào rồi thì... go go go à lề à lế... cưới luôn. Ở được thì ở, không được thì lại ra tòa chia tài sản. Chuyện nhỏ như con chó Chihuahua!



Bằng tuổi tôi, người ta con đùm đề 2-3 đứa. Có đứa còn vi phạm kế hoạch hóa gia đình, thế là cả tổ của nó bị phạt mất tiền tiên tiến gần chục chai. Hậu quả của con đàn cháu đống là phải "đền bù" cho phòng một chầu karaoke. Vừa tốn tiền đẻ vừa tốn tiền đền. Cũng chẳng mấy khi, vui là chính. Kệ!

Bằng tuổi tôi, người ta đã làm sếp, làm manager, làm director các công ty, thậm chí khối đứa đã có "địa bàn riêng", tức là từ bỏ kiếp đời tôi tớ để lên làm sếp. Ra trường đi làm kiếp nhân viên được có mấy năm là thấy "nhục" lắm rồi, chỉ muốn vươn lên sống đời làm chủ. Khâm phục, ngưỡng mộ... có chút ghen ghen. Thì thói đời con người hay ghen ăn tức ở mà. Tha thứ được, bỏ qua được!

Khi bằng tuổi tôi, người ta làm được biết bao nhiêu việc. Tất nhiên có việc tốt (đáng tuyên dương) và cả việc chưa tốt (rút kinh nghiệm) và việc xấu (bị trừng phạt). Nhưng dẫu sao thì người ta cũng đã dám làm những gì người ta nghĩ, dám thực hiện những gì người ta muốn. Có thành công, có thất bại, nhưng cũng xem như "sống mà không uổng cuộc đời".

Bẳng tuổi tôi người ta như thế đó. Còn tôi?

Khi tôi bằng tuổi người ta...

18 tuổi, không dám lên tiếng rằng "con không thích học đại học", chỉ biết làm theo chỉ dẫn trường này, trường nọ, trường kia... của người lớn. Rồi thì cũng đậu, tất nhiên là điểm không cao, nhưng vẫn có cái để bố mẹ tự hào, rồi lấy đó làm cái "Hiếu" của mình. Rồi cũng rớt lên rớt xuống, cũng thức bao đêm "giành" học bổng, cũng được ra trường với tấm bằng "khá" như ai, để được vênh mặt nhìn đám bạn "trung bình" hoặc "trung bình khá" và lũ bạn đang trầy vi tróc vảy ôn thi tốt nghiệp (những đứa "chưa" đủ điểm làm luận văn). Cũng thấy mình nhìn lên chẳng bằng ai, nhìn xuống cũng hơn khối thằng. Cuộc sống thế thì... cũng được!

Bằng tuổi tôi, người ta nhanh chóng xin được việc làm sau khi ra trường. Còn tôi chật vật với hơn 40 bộ hồ sơ (công chứng nhiều đến nỗi "bà công chứng" quen mặt luôn). Rồi cũng có công việc. Cũng bị đì lên đì xuống. Cũng bị ghét bỏ, tẩy chay. Cũng học được nhiều cái "khôn" ở đời để kéo người ta về phe mình. Nhưng mà vẫn tay trắng khi đi qua cái tuổi 1/4 của 100 năm. Chán!!!

Bằng tuổi tôi, người ta đã có vị trí cao trong xã hội. Bằng tuổi người ta, tôi vẫn "còng lưng" làm nhân viên quèn. Cũng có đôi lúc tính đổi đời như bao kẻ khác, nhưng tính tới tính lui lại đâm ra sợ. Lại nghĩ "nhát nhát đỡ hơn vô nhà xác", thế là mấy lần xây kho tàng trên bãi cát vu vơ. Cũng có khi được sếp thương mà cất nhắc lên, nhưng lại lo "tư nhân" sống nay chết mai, ai biết được. Rồi lại nghĩ nghĩ, tính tính, rồi lại dứt áo ra đi mặc sếp giận hờn, để đến một chân trời khác mà bản thân, và người khác cho là "ổn định" hơn. Đôi lúc nghĩ lại cũng tiêng tiếc.

Nhưng mà cũng nghĩ thôi thân gái học giỏi ham cao làm gì. Không khéo lại chẳng ma nào dám đụng. Con trai mà, bao giờ chẳng tự ái, tự kiêu, và tự cao. Dễ gì có "thằng" chịu "lép vế" với vợ?

Bằng tuổi tôi, khi năm 2 đại học, người ta được hưởng niềm vui của "tình sinh viên" bao nhiêu thì tôi lại sống trong nỗi sợ hãi bấy nhiêu. Sợ điều gì? Sợ bố mẹ biết. Bố mẹ cấm các con yêu khi còn đi học. Vì vậy, tình yêu sinh viên đầu tiên lén lút và vụn vỡ chóng vánh như bọt xà phòng. Rồi khi đi làm, lại quen, lại yêu như chưa bao giờ yêu, nhưng mà "cái tôi" lại vượt quá tầm kiểm soát. Khi người ta đòi hỏi mình một sự "hy sinh" thì mình lập tức, giãy nảy lên như gà cắt tiết. Thói đời rồi, quen việc người ta vì mình chứ không chấp nhận mình vì người khác. Ích kỷ, nhỏ mọn! Ừ, nhưng cũng tự trấn an mình: giữa gia đình và tình yêu, mình đã chọn gia đình. Tình yêu mất còn có thể tìm tình yêu khác, thậm chí có thể sau này sống không cần tình yêu, còn gia đình thì... không thể bỏ. Thôi thì cũng có một lý do...

Bằng tuổi tôi, người ta dám yêu dám hận. Còn khi tôi bằng tuổi người ta, chẳng dám nghĩ đến chuyện gì. Bạn tôi, đồng nghiệp tôi có thể yêu và lấy vợ lớn hơn 2-3 tuổi, còn tôi thì không thể yêu và chấp nhận người trẻ con hơn mình. 2-3 tuổi là một khoảng cách rất dài, rất xa, nếu không có "tình yêu sắt thép" thì không thể nào đi tiếp được. Không hiểu sao tôi lại thích gọi một mối tình "khắc cốt ghi tâm" là tình yêu sắt thép hơn là tình yêu kim cương, hay tình yêu vàng, hay đại loại như thế. Có lẽ vì theo quan niệm hóa học và vật lý học của tôi thì tình yêu cũng như sắt, có lúc lạnh căm căm & cứng nhắc, có lúc nóng chảy và mềm dẻo, có thể uốn thành hình này, hình khác theo yêu cầu cuộc sống. Kim cương đâu có làm được điều đó.

Còn vàng thì.... giá vàng đang ấm dần theo nhiệt độ trái đất. Nếu có tình yêu vàng, biết đâu tôi lại cầm lòng không nỗi mà bán nó đi ngay khi nó vượt sàn. Thế đấy, tình yêu bao giờ cũng sống trong tình trạng cân đong đo đếm, sao mà "thọ" nổi.

Khi người ta bằng tuổi tôi, khi tôi bằng tuổi người ta, 1 mức tuổi, 2 cách nhìn cuộc đời. Chỉ biết nói rằng: môi trường tạo ra tôi như thế và người ta như thế. Vẫn có thể sống, chỉ là vui hay không.

Khi người ta bằng tuổi tôi, người ta có thể. Khi tôi bằng tuổi người ta, tôi không thể.
Là vì tôi còn thiếu một chút liều...
để tạo nên một sự đổi thay...





Chú ý đọc nội quy diễn đàn
Viết bài bằng tiếng Việt có dấu
Xem lý lịch thành viên http://nhatky.forum0.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  •  

Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a free blog