-‘๑’- [N]hật [K]ý Online -‘๑’-

Bạn đang truy cập vào Website http://nhatky.forum0.net . Chúc các bạn một ngày vui vẻ và may mắn .
Đối với người yếu đuối, tình yêu là một trò chơi buồn bã. Đối với người mạnh mẽ, nó là một thứ rượu mạnh - P.GERALDY
Chỉ có tình yêu mãnh liệt mới có thể xua tan những hiểu lầm vụn vặt nảy sinh trong cuộc sống chung - J.Dryden
Yêu nghĩa là không bao giờ phải nói rất tiếc - Erich Segal
Tình yêu chân thật không phân biệt giai cấp tuổi tác, địa vị danh vọng... Nó sang bằng tất cả. Nó là vị thần của tình cảm - Lope De Vegas
Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ ... Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ - LERMONTOV
Tâm hồn người phụ nữ bí ẩn và quyến rũ như bóng đêm. Bởi ở đó có những ngôi sao toả sáng lấp lánh - R Tagore
Yêu là tin vào những điều không thể có - Elizabeth Barbett Browning
êu là tin vào những điều không thể có - Elizabeth Barbett Browning
Yêu mọi người, tin vài người, đừng xúc phạm tới ai hết - Shakespear
Thành công dẫn đến thành công (Success brings success) - Danh ngôn
Yêu nhau không phải là nhìn nhau, nhưng là cùng nhau nhìn về một hướng - Saint Exupery
Hôn nhân có thể là cái hồ sóng gió, nhưng cảnh độc thân luôn luôn là cái hố bùn lầy - T.L.Peacook
Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng ! (On the way to success, there is no trace of lazy men) - Danh ngôn
Tình yêu trông từ xa giống như giọt mật nhưng khi đến gần thì lại là một giọt nước mắt long lanh - Lope De Vegas
Nếu không có ước vọng, yêu đương chỉ là sự yếu đuối của tâm hồn - William Congreve
Yêu là chết ở trong lòng một ít - Xuân Diệu
Con người không có tình yêu chẳng khác nào trái đất không có mặt trời - Victor Hugo
Bạn hãy tin cậy mọi người, họ sẽ trung thành với bạn. Bạn cao thượng với họ, họ sẽ biểu lộ sự cao thượng với bạn - R.Emerson
Thắng không kiêu, Bại không nản. (Never takes pride in winning, Never discourage in losing...) - Danh ngôn

Liệt kê những bài viết mới nhất

Bài viết mớiNgười viếtVào lúc
Bói tính cách với bài Tây Mon Nov 07, 2011 12:18 am
Cô bé Lọ Lem và những bài học ... Sat Oct 29, 2011 11:52 pm
Kiểm tra khả năng nghe tiếng anh của bạn Mon Oct 26, 2009 8:59 am
Thi thử tiếng Anh trực tuyến (Online) miễn phí Mon Oct 26, 2009 8:53 am
HTPC…. Vui Chơi Thoả Thích Với HTPC Sat Sep 26, 2009 9:54 pm
Tải hơn 1000 bài test tiếng Anh Thu Sep 17, 2009 8:53 am
Luyện nói tiếng Anh Online Thu Sep 17, 2009 8:40 am
HCM – Học Kế Toán Trưởng Học Phí Rẻ Nhất TPHCM Wed Sep 16, 2009 7:18 am
Toàn Quốc – Mĩ Phẩm M.A.C Liên Hệ 093.8470074 Fri Sep 11, 2009 8:36 am
ĐN - Mua Máy Tính Siêu Tiết Kiệm…!!! Tue Sep 08, 2009 2:03 pm


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Topic Icon Chiều và đêm on Sat Mar 28, 2009 1:02 am

MsChip


Quản Trị Viên
 Quản Trị Viên
Trong một ngày tôi sợ nhất là những buổi chiều và đêm. Đó là khoảng thời gian tôi cảm thấy cô đơn nhất.

Nhìn những người xung quanh hối hả vội vã đi trên đường với đủ gương mặt khác nhau, buồn bực, giận dữ, lo âu hoặc vui vẻ... tôi tự hỏi họ đi đâu nhỉ? Dường như phía xa kia đang có người mong mỏi chờ mong sự xuất hiện của họ lắm? Tôi thích thú quan sát và thèm khát mình cũng có cảm giác như vậy.

Mỗi buổi chiều khi hết giờ làm việc, tất cả đều chỉ chờ kim đồng hồ chỉ 17h30 là bật dậy nhưng tôi thì chẳng bận tâm. Bởi tôi chẳng có ai chờ đợi, chẳng có ai mong tôi xuất hiện... Tôi cứ nhẩn nha làm hết mọi việc thậm chí lướt net để đọc các thông tin cuối cùng trong ngày hoặc gọi điện cho ai đó tìm cho mình một cuộc hẹn để rồi...



Bước chân ra đường bình thản, chạy xe thật chậm để ngắm nghía sự vội vã ồn ào của con đường trong giờ tan tầm. Ai cũng cố gắng đi thật nhanh, cố luồn lách tìm cho mình một lối đi vượt lên trên... Tôi cứ lặng lẽ chạy xe, thờ ơ với những cuộc tranh giành, chen lấn, nhường nhịn tất cả những ai muốn vượt lên, đôi khi khó chịu về sự cẩu thả hoặc bật cười vì thói quen xô đẩy không chịu nhường để tất cả đều trở thành "hai con dê qua cầu"...

Cứ đi trên con đường ấy, con đường tôi đã đi bao nhiêu lần chẳng thể nhớ nổi, đi tới thuộc lòng tất cả. Thuộc từng lối rẽ, từng ổ gà, từng căn nhà, cây xăng... vậy mà vẫn quên. Quên lối rẽ về chính ngôi nhà của mình.

Tâm trạng lơ lửng, những suy nghĩ miên man, những ước mong khi nhìn thấy người người có đôi bên nhau, những gia đình quây quần bên nhau trong giờ cơm tối dù hình ảnh này khá hiếm ở đất Sài Gòn. Có lần rời cơ quan chẳng biết làm gì, chạy xe lang thang ngoài đường khắp từ quận 12 lên quận nhất, những dòng người nườm nượp, những gương mặt lần lượt vụt qua, mỗi người một vẻ.

Người cười vui hớn hở, người vội vã, người cáu kỉnh, người trầm tư nhưng thà ai đó cũng có một gương mặt, một trạng thái còn hơn gương mặt trống rỗng của chính tôi. Tôi cứ đi, chẳng biết đi đâu, tất cả con đường đều giống nhau. Những ánh đèn của ô tô, xe máy, đèn xanh, đèn đỏ, nhà hàng quán xá, biển hiệu nhòe nhoẹt vào nhau trôi đi trước mắt mà chẳng có chút ấn tượng gì đọng lại.

Và âm thanh. Thứ âm thanh của tất cả hòa trộn vào nhau ồn ã. Mùi khói xe ô tô, xe gắn máy, khói bốc ra từ những hàng quán, từ rác, từ kênh nước thải và cả từ cơ thể những con người sau một ngày mệt nhọc... Tất cả đã tạo nên một buổi chạng vạng nhàm chán và vô vị cho tôi, mùi thành phố. Lang thang ngoài đường rồi lại về nhà. Nằm im lắng nghe âm thanh từ những căn nhà xung quanh vọng lại. Tiếng cười đùa của lũ trẻ, tiếng nhạc từ radio của mấy sinh viên nhà bên. Tiếng nói chuyện điện thoại, tiếng tivi, tiếng rao mì gõ hay xôi nóng văng vẳng... và đêm rù rì tới. Nhìn lên trần nhà, mấy con thạch sùng chậm chạp đi lại hệt như cái kim đồng hồ vậy, sao mà thời gian lại có thể lâu trôi đi như thế nhỉ?

Không gia đình, không người thân ở một thành phố xa lạ, gần một năm tôi vẫn chẳng thể sôi nổi cho hòa nhập kịp với nhịp sống vội vã nơi này. Những người bạn thì thoảng đến rồi đi, cảm xúc thôi mà. Những tri kỷ thì ngăn sông cách núi chẳng thể hàn huyên. Những người còn lại thì cứ nhàn nhạt chẳng thể trút lòng, chẳng thể hiểu và chia sẻ tâm tư với tôi. Họ ăn, họ nhậu, họ dô thật lớn rồi nói chuyện công việc và ai về nhà nấy, xong việc là thôi chẳng còn liên lạc hay hàn huyên nữa.

Tôi buồn, nỗi buồn của người xa quê, xa gia đình, nỗi buồn của kẻ cô đơn và khát khao tình cảm.

Chiều và đêm là nỗi ám ảnh trong tim, tôi sợ lạnh người mỗi khi ngày hết, tôi như con chim chẳng biết về đâu. Lang thang và chờ thời gian trôi đi, chờ giấc ngủ mộng mị và đợi bình minh tới cho ánh sáng phủ lên vạn vật cho âm thanh lại bắt đầu của một ngày.

Một ngày còn sống là còn khát khao.

_________________

Tôi muốn chia sẻ bài viết này với những người phải sống xa nhà, xa người thân, xa người yêu của mình. Cầu mong sự bình yên sẽ đến trong tâm hồn mỗi người - Naman.






Chú ý đọc nội quy diễn đàn
Viết bài bằng tiếng Việt có dấu
Xem lý lịch thành viên http://nhatky.forum0.net

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang   Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  •  

Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com